Hôm nay mình lại kể tiếp câu chuyện về người “Anh Trai Nắng”, cũng là quản lý trực tiếp của mình.
Mình nhớ vào ngày đầu tiên gặp sếp, mình đã phán một câu xanh rờn: “88 với 92 hợp tuổi nha anh!”.
Cũng chẳng hiểu sao một đứa 9x đời đầu như mình rất ít khi chơi với 9x (trừ bằng tuổi) nhưng lại “ngoi” lên chơi và “hợp cạ” với kha khá anh chị 8x đời cuối. Hơn thế nữa, những người gắn bó với cột mốc đặc biệt trong đời mình đều sinh năm 88.
Ấn tượng ngày đầu tiên khi mình gặp sếp là nhìn ảnh như “tổng tài trong truyền thuyết” (còn truyền thuyết gì thì không biết nữa?!), và mình nghĩ ảnh sẽ thuộc tuýp người kỹ tính và “khó chẹo”. Đến ngày đi làm thứ 3, ảnh không còn trong bộ quần tây – sơ mi mà đổi qua style “đi biển” là mình thấy suy nghĩ của mình bắt đầu sai sai rồi á!
Người mà mỗi ngày mình ngồi kế là director – co-owner của nhiều công ty – nhà hàng – bệnh viện tư, đẹp troai hay không thì tuỳ gu, bo – đì 1m88 chuẩn gia nhập showbiz, flex thêm 4 bằng Đại học ngoại quốc. Điều mình thấy lạ và có hảo cảm là anh ăn chay trường, tụng kinh và tu thiền, vì mình nghĩ “gia thế” như anh sẽ thích kiểu hưởng thụ cuộc sống. Cơ mà, anh ăn chay chứ anh uống “gụ” dữ thần.
Trừ những hôm gặp khách phải sơ – vin chỉnh chu thanh lịch, mỗi ngày anh ấy ngồi bên cạnh mình trong bộ dạng quần short áo thun đi dép lê. Lúc rảnh rỗi ảnh lại ngồi chơi mấy game rất là “dzô tri” trên điện thoại với vẻ mặt siêu nghiêm túc tưởng như đang làm chuyện đại sự (và lúc chơi hình như còn tắt sóng wifi để không bị làm phiền).
Mình dạ thưa với tất cả mọi người trong công ty, trừ ảnh, vì mình có coi ảnh là sếp đâu, mà coi là bạn – cùng – bàn thôi. Này là “đặc quyền” nha, vì chỉ những người mình coi là thân thiết và tự chủ động rút ngắn khoảng cách thì mình mới có thói quen trỏng không như vậy.
Anh ấy hơn mình 1 cái đầu, theo nghĩa đen là không biết đứa cao chưa tới 1m6 như mình đã chạm tới cằm ảnh chưa. Lúc đứng mà muốn nói chuyện với mình, ảnh đều phải cúi khom người ghé sát tai vào.
Theo nghĩa bóng, mình biết bạn – cùng – bàn có trình độ giỏi giang và kinh nghiệm thương trường cũng dữ dằn rồi, nhưng ảnh không bao giờ “ra dẻ” trước mặt mình.
Dìm và chớp sơ hở bắt lỗi mỗi khi ảnh nói nhầm đối với mình là niềm dzui (mà nói sai hoài cũng làm biếng nhắc nên thôi kệ luôn).
Đối với một đứa quen đơn thân độc mã, gặp được một người cùng level với mình, có nhiều thứ để trao đổi cùng nhau, làm cùng nhau, hỗ trợ cho nhau giống như ảnh thật sự khó tìm (khúc này là mình suy nghĩ một chiều, còn chiều ngược lại có khi ảnh chán làm việc với mình cũng nên)
Anh luôn thích chụp hình với nụ cười nhếch mép như một bad boy chính hiệu, nhưng mình lại thích lúc ảnh cười thả ga nhìn ngây thơ kinh hồn. Mình không thể hiểu sao “chàng troai” 35+ lại có thể có nụ cười như trẻ con “dzô tri” như thế, mặc dù lại gần mới thấy tóc đã “điểm sương”.
Quan trọng nhất, ảnh là một “chiếc sếp” rất hay bảo vệ và đỡ lời nhân viên, ý là bảo vệ cho mình. Anh ấy còn tinh tế đến mức biết mình hay ngại ngùng nên mỗi lần mọi người trong công ty ăn gì đều lên tiếng gọi mình, cũng như nhớ rõ thói quen không – ăn – hành của mình.
Còn những “tật xấu” ảnh khi nào có dịp mình lại lên một bài content riêng để “dìm hàng” ảnh sau nha!!!

